Bùn vui lẫn lộn, Truyện ngắn

NƠI GÓC NHỎ TRÁI TIM…

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em

Nỗi nhớ trong tim em, em nhớ về với mẹ

Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế

Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi…

(Chiếc lá đầu tiên – Hoàng Nhuận Cầm)

Đó là những câu thơ em đã từng ngây ngô đọc cho tôi nghe vào một ngày trời mưa tầm tã. Chúng tôi ngồi bên nhau nhìn mưa hắt vào bức tường rêu xanh và những chiếc ghế đá đã bụi màu thời gian. Em nói với tôi về những mơ ước được làm cô giáo dạy văn, được đứng trên bục giảng say sưa bình một câu thơ tuyệt tác. Khi ấy, tôi nhìn vào mắt em thấy long lanh một chân trời rộng mở, nghe thấy tiếng tim em đập mạnh vì xúc động. Có lẽ tôi đã yêu em là vì thế….

3401.jpg

Em học sau tôi một lớp nhưng lại ở cùng làng nên sáng nào tôi cũng qua nhà đón em đi học. Lúc đầu cũng chỉ là tình anh em, thương Hạnh nhà nghèo không có xe đạp đến trường nên mẹ động viên tôi giúp đỡ em. Thế là sáng nào tôi cũng ngồi ngoài cổng đợi em phơi sắn, giặt quần áo xong mới tất tả đến trường. Nhiều hôm hai đứa bị muộn học, bị mời lên phòng hiệu trưởng “uống nước chè”, em nhìn tôi nước mắt rưng rưng đầy hối lỗi. Những lúc ấy tôi càng thương em hơn và tình yêu gieo vào lòng tôi những tia nắng đầu tiên lúc nào không biết nữa. Chỉ biết rằng mỗi sáng thấy em ho sặc sụa trong làn áo mỏng là tim tôi thắt lại. Nhà em nghèo, bố em mất sớm bỏ lại bốn mẹ con em. Mà em thì lại là chị cả nên hầu như những công việc trong gia đình lúc mẹ vắng nhà mình em quán xuyến. Nhìn đôi tay nứt nẻ đến tứa máu của em vì suốt ngày dầm sương lạnh đủ khiến cả đêm tôi không ngủ được. Tôi cũng nghèo, nhưng vẫn không hiểu vì sao em lại nghèo đến vậy, nghèo đến cuốn vở đến trường đã viết tràn ra khắp bốn mặt bìa vẫn không có tiền mua. Nhưng lần nào cứ thấy tôi định giúp đỡ là em lại chối từ. Em bảo “em không quen nhận của người khác, bất cứ thứ gì”. Tôi càng yêu và thương em hơn nữa.

Không hiểu vì sao mẹ lại đọc được những suy nghĩ của tôi. Một buổi tối mẹ gọi riêng tôi ra hiên bảo:

– Từ mai thôi không cần phải sang đón cái Hạnh đi học nữa. Mẹ đã nhờ đứa khác đón con bé rồi. Con hãy chuyên tâm vào việc học hành đi.

Tôi hiểu rõ tấm lòng người mẹ nhưng mỗi sáng tôi vẫn đến chở Hạnh cùng đến lớp. Điều ấy khiến cả hai đứa tôi vui. Dù tôi không khi nào bày tỏ tình cảm của mình nhưng tôi tin là em hiểu. Chúng tôi đã ở bên cạnh nhau suốt những năm tháng học trò nhiều khó khăn, vất vả nhưng cũng không thiếu niềm vui. Vì thương nhau, chúng tôi càng cố gắng học tập thật tốt. Ngày tôi nhận giấy trúng tuyển Đại học, cả làng đến chúc mừng, em cũng đến, đứng nép tít góc sân, cầm bó hoa nhỏ hái từ vườn nhà, mắt ngấn lệ nhìn tôi bằng ánh nhìn hạnh phúc. Trước khi xuống thành phố học, được sự đồng ý của cha mẹ, tôi cặm cụi sửa lại chiếc xe đạp làm quà tặng em. Đó là chiếc xe đã gắn bó nhiều kỉ niệm đẹp đẽ nhất tuổi học trò khi sáng sáng tôi đèo em đến lớp.

3402.jpg

Tôi xa nhà, xa em nên thành phố càng trở nên xa lạ, ngày như chậm chạp trôi qua cùng với biết bao nhung nhớ. Nhưng dần dần tôi cũng quen được môi trường sống mới. Tôi hòa nhập với bạn bè, tham gia nhiều hoạt động tình nguyện, hoạt động cộng đồng làm nỗi nhớ nhung quê nhà và người em gái nhỏ cũng vơi dần. Những bức thư em viết cho tôi vẫn dấu kín những yêu thương đằng sau con chữ đầy vẻ hồn nhiên. Tôi kể cho em về thành phố, về giảng đường, về những miền quê xa xôi tôi từng được đặt chân trong mỗi lần theo đoàn đi tình nguyện. Tôi nói với em về một cánh cửa rộng lớn đang chờ đợi em phía trước để rồi thư sau nhận thấy sau những dòng chữ tròn trịa là sự nỗ lực học tập của em.

Nhiều đêm ngồi một mình trên sân thượng kí túc xá, nỗi nhớ em lại ùa về. Nhớ những buổi trời mưa to, hai đứa chung một cái áo mưa rách, dáng em ngồi co ro đằng sau xe đến tội. Nhớ những mùa thu, em có thói quen hay nhặt những lá dâu da xoan đã úa vàng rồi ép vào cuốn sổ nhỏ. Cả những buổi chiều sau giờ lao động công ích của toàn trường, tôi thường chở em loanh quanh mấy cánh đồng lúa đương thời con gái. Hương lúa quyện vào tóc em thơm dịu, em cất tiếng hát trong vắt, ngước đôi mắt long lanh lên bầu trời. Không khi nào tôi tôi thấy em đẹp và hồn nhiên đến vậy.

Rồi ngày vui cũng đến. Em đỗ Đại học Sư phạm II, ngày biết tin vui em gọi điện cho tôi khóc nức nở. Tôi cảm nhận được bờ vai bé nhỏ đang rung lên khe khẽ. Lúc ấy, tôi chỉ ước gì có thể ở bên cạnh, để ôm em vào lòng nói với em một lời chúc mừng thật ấm áp. Nhưng tôi đã không thể có mặt bên cạnh em, ngay cả những ngày đầu tiên bỡ ngỡ ở một thành phố mới, một ngôi trường mới, em cũng chỉ có một mình. Cũng chỉ vì khoảng cách xa nhau mà tình cảm giữa chúng tôi cứ dần trống trải. Khi tôi biết em yêu một người con trai khác, tôi đau nhưng vẫn để em ra đi mà không hề níu kéo. Vì tôi biết em cần có một bờ vai bên cạnh chứ không phải một hình bóng xa xôi. Tôi đứng lại, cầu chúc em hạnh phúc, dù thi thoảng trong giấc mơ sâu tôi vẫn gặp lại ánh mắt em long lanh, ngước lên trời chiều năm nao. Nỗi nhớ như dâng đầy, ứa nghẹn.

3403.jpg

Bây giờ em đã ra trường, đã trở thành cô giáo dạy văn như em vẫn ước. Em cũng đã có một gia đình hạnh phúc. Tôi cũng vậy, trái tim đã dọn chỗ cho một người con gái ngoan hiền khác. Nhưng không hiểu sao mỗi khi trở về quê, đi trên con đường làng thì lòng lại xốn xang đến lạ. Tôi thấy mình như trẻ lại, lòng trong không bụi bặm, tim reo lên khe khẽ những niềm vui tuổi học trò. Lúc ấy nhớ em gái bé nhỏ ngày xưa. Nhớ lắm!

Bây giờ chắc em không còn thói quen nhặt lá vàng như ngày xưa nữa. Nhưng tôi thì vẫn luôn giữ trong mình những mùa thu bên em thật đẹp. Lòng lại khẽ ngân lên khe khẽ câu thơ em từng đọc cho tôi một chiều mưa ướt áo:

Anh đã yêu em, em đã xa rồi

Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi

Anh nhớ lắm chỉ e rằng ngoảnh lại

Chẳng thấy trên sân trường, chiếc lá buổi đầu tiên…”

Em biết không, dù cho không biết bao nhiêu mùa xuân, hạ, thu, đông đã đi qua. Dù cho chúng ta mỗi người đều có một con đường hạnh phúc riêng, thì trong góc nhỏ trái tim anh, vẫn còn chỗ để nhớ nhung thi thoảng lại trở về nhưng nhức. Dù có bất cứ chuyện gì xả ra, thì anh vẫn luôn mong em hãy ngước lên bầu trời bằng đôi mắt tràn ngập tình yêu thương và hy vọng. Nhé em!

 

Tình yêu là vậy, không cần ở bên cạnh nhau, dù mỗi người đã có một hạnh phúc cho riêng mình nhưng ở đâu đó, trong góc nhỏ của trái tim, họ vẫn dành cho mối tình đầu cùng những kỉ niệm ấy, một chỗ yên an, âm thầm…

(Sưu tầm)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s